• Twitter
  • Facebook
  • Delicious
  • Digg
  • Stumbleupon
  • Reddit
Tháng Tám 5, 2015 5:37 chiều

Đường tình ta đi

Người phụ nữ ấy, thoắt cái đã ở bên anh hơn mười năm, trọn vẹn vui buồn. Từ ngày chị dứt bỏ tất cả để theo anh, anh đã tự hứa với lòng sẽ chăm sóc chị hơn cả sinh mạng của mình.

2. Chị nhìn anh, da rám nắng. Anh lại vừa đi công trình xa, hai tuần về một lần. Lần nào về cũng kiểm tra thuốc men cho chị, như một nỗi ám ảnh chị đau bệnh. Từ khi chị bị băng huyết vì sinh con, anh sợ nhất là vợ bệnh. Lần đó, biết anh gần như ngất xỉu trước cửa phòng bệnh, chị thật sự hoảng hốt. Người đàn ông rắn rỏi như sắt thép của chị dễ gì mà ngất đi được. Chị biết anh yêu chị lắm. Vậy nên chị mới quyết đi con đường chông gai này để được ở cạnh anh, bất chấp gia đình cản trở.

Mỗi cuộc tình đều khó khăn, dù ít dù nhiều, nào phải riêng đường tình của anh chị. Bố mẹ chị nhất định không chịu hiểu “cái lý” của chị khi yêu một người đàn ông từng có vợ con, lại là dân công trình thường đi làm ăn xa, tính tình ngang tàng sương gió. Bố mẹ, anh em, bạn bè… mỗi người tô thêm một chút xấu xí cho bức tranh hôn nhân của chị – một sự xấu xí trong tưởng tượng nhưng được phóng đại đến mức gần như che khuất mọi cố gắng chân thành, cầu thị của anh. Con đường của chị thật đơn độc, nhưng chị vẫn kiên cường bước qua.

3. Ngày ông bà ngoại thằng cu Bin đuổi chị ra khỏi nhà, anh đón chị đang khóc như mưa ở đầu ngõ, cay đắng ôm chị vào lòng. Chị là tiểu thư trước giờ ấm êm sung sướng, đây chắc là lần chị khổ sở nhất. Anh thề bảo bọc chị suốt đời.

Anh giúp chị thuê một phòng trọ nhỏ nhưng an toàn, đủ để anh yên tâm khi đi làm xa. Hơn mười năm, phòng trọ đã thành căn chung cư nhỏ, rồi chung cư nhỏ thành một cái nhà lớn hơn.

4. Cu Bin nói với chị: Mấy hôm nay có ông già đứng nói chuyện rất lâu với con trước cổng trường, khi con chờ mẹ đón. Chị hỏi dò, con thấy ông ấy thế nào? – Con thấy mến ông ấy mẹ à!… Chị thở phào nhẹ nhõm.

Chị đã biết, từ hôm dừng bơm xe cách trường một đoạn. Chị thấy bố chị cười xoa đầu thằng bé, khiến chị bỗng lạc cả đôi tay đang cầm lái, tưởng như mắt hoa đi. Bao nhiêu năm nay, bố mẹ đã từ hẳn chị rồi. Dù ngày ra đi chị có nói: Bố mẹ bỏ con, nhưng phận làm con, con không bao giờ bỏ bố mẹ… nhưng từ đó đến nay, sau bao lần kiên trì thuyết phục không hồi âm, chị đã nản lòng, không còn liên lạc về nhà nữa. Chị đã trở thành đứa con lạc khỏi tổ ấm gia đình, chẳng còn mong quay về. Vậy mà giờ chị thấy bố đang nối lại một cái gì đó ngay trước mắt mình…

5. Anh vẫn thường nói bố mẹ anh thương chị còn hơn con gái ruột, để bù đắp phần nào sự thiếu thốn trong chị. Anh vẫn nhớ ngày cưới chỉ có họ nhà trai và nỗi tủi thân của chị. Mắt chị đỏ hoe lẫn vào bao sắc đỏ của tiệc cưới làm anh trào dâng lòng thương yêu, cảm phục.

Ông bà ngoại không công nhận, vì nghĩ anh không xứng đáng với chị, anh không đàng hoàng. Nhưng bao năm nay, cùng với chị, anh lặng lẽ chứng minh một hạnh phúc giản dị, mà có khi chính những khó khăn vô cùng của buổi đầu tiên đã khiến hạnh phúc ấy bền bỉ hơn. Anh bí mật đưa ông ngoại đến trường thăm cu Bin như một nỗ lực hàn gắn. Anh là thằng rể muộn nhưng rồi phải được ông cụ chấp nhận, vì anh biết chỉ như thế, hạnh phúc của chị mới vẹn tròn. Thời gian chứng minh được những điều mà con người dù cố chấp đến mấy cũng phải nhận ra. Ông bà ngoại có lẽ cũng chỉ chờ một lời của anh là sẵn sàng cất đi bức tranh xấu xí đã tự vẽ ra năm nào…

***

Đường tình ta đi, chông gai nhiều quá, nhìn lại có sợ không mình? Sợ chứ, nhưng nắm tay nhau mà đi thôi, cả anh và chị đều hiểu thế. Tìm được một người thấu hiểu nhau trong cuộc đời không phải dễ. Chị rùng mình khi nghĩ lại ngày xưa, nếu mình không kiên quyết bước đi trên con đường này, mà yếu lòng rẽ sang một hướng khác…

LINH LAN