• Twitter
  • Facebook
  • Delicious
  • Digg
  • Stumbleupon
  • Reddit
Tháng Tám 6, 2015 5:47 sáng

Không thể giam cầm đời mình

Tôi đã viết rồi xé không biết bao nhiêu lần trước khi gửi đơn ly hôn đến tòa án. Chấm dứt cuộc hôn nhân hơn mười năm gắn bó, lòng tôi tan nát. Cho đến phút giây này, tôi vẫn không muốn mất chồng, xa con. Tôi tự dằn vặt mình, oán trách bản thân sao chẳng thể tha thứ cho anh thêm một lần nữa… Hai con của tôi, rồi đây chúng sẽ sống ra sao khi không còn đủ cha, đủ mẹ. Thất bại của cuộc hôn nhân này liệu có phải do tôi?

Tôi lớn lên trong một gia đình không mấy dư dả, đang học dở lớp 11 thì theo mẹ ra chợ buôn bán. Thời gian này, tôi quen anh. Khi đó, anh mới tốt nghiệp, về dạy tại một trường cấp ba gần chợ. Khoảng cách về học vấn giữa chúng tôi khiến gia đình tôi ngần ngại, nhưng rồi sự chân thành của anh đã thuyết phục được ba mẹ tôi. Sau hai năm yêu nhau, tôi về làm dâu nhà anh. Năm ấy ba anh bệnh nặng, ruộng vườn phải bán sạch đổ vào thang thuốc cho ông. Ông mất, tiền bạc cạn kiệt, mẹ anh già yếu, ba đứa em nhỏ lại đang tuổi ăn tuổi học, đồng lương của anh không gồng gánh nổi cả đại gia đình. Vì vậy, hàng ngày tôi vừa chăm sóc mẹ già, vừa chạy chợ kiếm thêm phụ anh lo cho gia đình. Nhưng, chỉ được một thời gian thì chợ đóng cửa dời đi nơi khác. Được hỗ trợ ít tiền, tôi làm vốn theo bạn bè lên biên giới Tây Nam buôn bán. Đường sá xa xôi, lại thêm công việc buôn bán không rảnh rỗi được phút giây nào, nên có khi cả tháng tôi mới về thăm nhà một lần.

Tôi không dám ví mình như thân cò lặn lội, nhưng những ngày ấy cuộc sống của tôi rất vất vả, đơn độc. Xa nhà, nỗi nhớ chồng thương con luôn cháy bỏng trong lòng, đêm nào tôi cũng khóc, thèm được gối đầu lên tay chồng, được nghe tiếng con trẻ bi bô đùa giỡn. Tôi làm ngày, làm đêm mong kiếm đủ tiền về quê mở cửa hàng để được sống gần gũi chồng con. Ước mơ nhiều lúc tưởng chừng trong tầm với nhưng cứ mãi xa xôi, bởi tiền làm ra vẫn không đủ chi tiêu thì lấy đâu mà tích góp. Nào tiền thang thuốc hàng tháng cho mẹ chồng, tiền ăn học của ba đứa em chồng, rồi hai con khôn lớn nhu cầu ngày một nhiều hơn. Vì vậy, tôi cứ mãi bôn ba xứ người.

Sau một thời gian đi đi về về, tôi nhận ra anh không còn mặn nồng với vợ, những lời thăm hỏi, động viên cũng thưa dần. Nhiều lời đồn đại, bóng gió xa gần khiến tôi thấp thỏm, lo âu. Bán tín bán nghi tôi âm thầm theo dõi, để rồi chết lặng khi tận mắt chứng kiến anh đang thân mật với cô bạn. Cú sốc bất ngờ khiến tôi ngã quỵ, đau đớn, uất nghẹn. Anh biện minh là mình thiếu vắng tình cảm, cô đơn mới ra nông nổi, cầu xin tôi tha thứ. Nhân tình của anh cũng van xin tôi, hứa sẽ rời xa anh. Vì thương con, thương cha mẹ già, tôi đã không làm lớn chuyện.

Tôi trở lại biên giới với tấm thân tàn tạ, tinh thần héo úa, chỉ muốn chết đi cho buồn đau không còn đeo đẳng. Tôi đã bào chữa cho lỗi lầm của anh bằng cách tự trách mình bỏ bê chồng con mới ra cớ sự. Tự nhủ với lòng cố gắng thêm vài ba chuyến hàng nữa, tôi sẽ về, vợ chồng làm lại từ đầu.

Nhưng thêm một lần nữa, tim tôi như xát muối khi bắt gặp hai người âu yếm bên nhau. Cả anh và cô ta đều sợ ảnh hưởng đến công việc nên hết lời năn nỉ, hứa sẽ không tái phạm. Để tôi tin tưởng, những lời hứa được cả hai ký vào biên bản. Tôi vì thương các con, mà cố nuốt nỗi đau vào lòng, dù tim tôi như ai xé ai cào. Sau lần đó, dù chưa đủ vốn làm ăn, tôi vẫn quyết định trở về nhà.

Thế nhưng, anh như ngựa quen đường cũ, tôi không còn nước mắt để khóc khi lại chứng kiến anh ôm ấp người tình mới. Sau nhiều đêm trăn trở, tôi đặt tờ đơn xin ly hôn lên bàn. Mẹ chồng sụp người van xin, các con òa khóc nức nở. Đôi mắt ngơ ngác chúng nhìn cha, nhìn bà, rồi oán trách mẹ mà chẳng thể hiểu được nỗi đau của tôi. Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt hai con, tôi chẳng thể giải thích được. Từ trước đến nay trong mắt các con, anh luôn là một người cha mẫu mực. Anh quá hoàn hảo trong chúng nên tôi không muốn con mình bị sụp đổ hình tượng người cha. Vì vậy, điều cuối cùng tôi làm cho anh, mà đúng hơn là cho các con tôi, là tôi đã nhận hết lỗi lầm về mình. Tôi hy vọng khi lớn lên chúng sẽ hiểu mà cảm thông cho tôi.

Phải chăng khi người đàn ông phản bội, tha thứ lần thứ nhất, ắt sẽ có lần thứ hai, mà có lần hai thì sẽ có lần ba, lần bốn…? Tôi đã rộng lượng với anh không chỉ một lần, vậy mà anh không trân trọng. Dù rất đau nhưng tôi biết mình không còn sự lựa chọn nào khác, bởi tôi không thể tiếp tục giam cầm đời mình trong đau đớn, mệt mỏi, chán chường mãi.

HUỆ HƯƠNG