• Twitter
  • Facebook
  • Delicious
  • Digg
  • Stumbleupon
  • Reddit
Tháng Bảy 29, 2015 10:02 sáng

Một chào bình minh, một dần sụp tối

Anh biết là em ngưỡng mộ cuộc sống ấy, những chuyến thiên di xa gần, những địa danh vời vợi, như em từng có lúc thổ lộ. Anh cũng hiểu, mình may mắn giữ vị trí đặc biệt trong trái tim em, cô gái nhỏ đáng yêu. Trên mạng, em chia sẻ rằng, mình đang “yêu một người đàn ông trên cao”. Lòng anh thầm hãnh diện. Nhưng anh nuối tiếc vì đời này, mình chẳng có cơ hội sánh vai cùng em được. Mọi thứ đã muộn màng.

Anh không thể trao em một danh phận. Anh cũng chẳng thể dành cho em tình yêu trọn vẹn như em mong đợi. Giữa anh và em bây giờ, đúng là một người vừa chào bình minh đẹp đẽ, một đang dần sụp tối cuối ngày. Em còn cả cuộc đời rộng mở trước mặt. Mà anh thì không đủ nhẫn tâm và ích kỷ để giữ em lại bên mình, bất kể tương lai…

Đã bao lần anh dối lòng, em biết không? Vì anh hiểu rõ, em như một bông hoa chớm nở, lòng đầy ước mơ, lãng mạn. Anh đã là người đàn ông chạm ngõ xế chiều… Anh xin em đấy, đừng hờn trách, vì sao anh quá vô tình chẳng nhận ra em yêu thương. Em nào có tiếc gì với anh đâu?

Em có chỗ nào không tốt, để anh cứ lảng tránh? Em đã làm gì sai, mà anh lạnh nhạt? Em buồn lắm, anh biết không? Những lời thật lòng của cô gái trẻ khiến anh rưng rưng xúc động. Người đàn ông nào chẳng có chút tham lam. Anh cũng không thoát ra khỏi suy nghĩ rằng, mình… có mất chi đâu, hà cớ gì làm khổ bản thân, khiến em muộn phiền. Còn nỗi đau nào hơn bị người ta hờ hững…

Anh mãi nhớ một lần em xấp xải đến bệnh viện gặp anh, chỉ sau một cuộc gọi. Cũng hôm ấy, anh cay đắng nhận ra, mình già quá rồi… Anh chẳng còn tuổi trẻ, không đủ sức khỏe, mọi thứ đều có thể kết thúc bất cứ lúc nào. Ngay lúc nhìn thấy em hớt hải, thở không ra hơi vì chạy bộ lên mấy tầng lầu bởi không đủ kiên nhẫn chờ thang máy, anh đã hiểu mình nên làm gì. Em không thừa nhận đã phóng xe như bay trên đường, nhưng anh dư biết, từ bên kia thành phố, em đã có mặt gần như liền ngay sau khi anh điện thoại. Anh sợ lắm, em biết không? Nếu em cứ thế này, đến bên anh trong bất chấp tất cả, rồi sẽ thế nào?

May quá, cuối cùng anh cũng đã gom hết can đảm, tự dứt dạt quyết định điều gì là tốt cho em, cho chúng ta. Rồi em sẽ nguôi ngoai mối tình say. Mai này sẽ có người trai trẻ khác, vừa xứng hơn, đưa đón em. Đời em sẽ nhận được hạnh phúc ấm êm đích thực. Giá như anh có thể nói cùng em thêm một câu rằng, anh từ chối đón nhận, là bởi anh yêu em nhiều lắm. Nghe có vẻ khó hiểu và khó tin quá phải không? Em có cười anh đang cố tỏ ra cao thượng? Hay gì gì đó sách vở? Nhưng vì niềm tin của em, vì tình yêu của em, anh không thể, em ơi!

Lần sau cuối ấy, trước khi xe dừng hẳn để em quay lưng bước, em đã nhìn vào mắt anh nói rằng, sao dưng không em thấy mình đang mất mát thế này… Làm sao em biết được, khoảnh khắc đó, anh đã muốn gạt bỏ hết để ôm em vào lòng vỗ về. Nhưng mừng là lý trí đã ngăn được, khiến anh thản nhiên buông lời nhẹ tênh: Rồi em sẽ quen thôi!

Làm sao em biết, đó cũng là lần đầu tiên, anh nói dối em… Giọt nước mắt em xót xa rơi xuống hôm chia ly ấy, kiếp này xin cho anh nợ lại.

Nghen em!

HẢI ĐĂNG